和錦繡亭

宋代 李之儀
漂泊生涯寄一萍,勝游長記錦花亭。山來已訝天能巧,春到方知地更靈。 雖許登臨追曳尾,卻應顏色未忘形。何妨共保千年約,白帽回頭笑管寧。
piāo shēng píng   shèng yóu zhǎng jǐn huā tíng shān lái tiān néng qiǎo chūn   dào fāng zhī gèng líng    
suī dēng lín zhuī wěi   què yīng yán wèi wàng xíng fáng gòng bǎo qiān nián yuē bái   mào huí tóu xiào guǎn níng