和淨字

宋代 韓淲
悠悠俱幻境,起滅要人認。相從一轉語,老懶且求靜。 禽鳥亦何情,草木有本性。底用詩自鳴,幽禪了真淨。
yōu yōu huàn jìng   miè yào rén rèn xiāng cóng zhuǎn   lǎo lǎn qiě qiú jìng
qín niǎo qíng   cǎo yǒu běn xìng yòng shī míng   yōu chán le zhēn jìng