和景秋坪侍郎甘肅總督署拂雲樓詩二篇 其一
作賦豪情脫幘投,不關王粲感登樓。煙消大漠群山出,河入長天落日浮。
白塔無儔飛鳥迥,蒼梧有淚斷碑愁。驚心梁苑風流盡,欲把興亡數到頭。
zuò
作
fù
賦
háo
豪
qíng
情
tuō
脫
zé
幘
tóu
投
,
bù
不
guān
關
wáng
王
càn
粲
gǎn
感
dēng
登
lóu
樓
yān
。
xiāo
煙
dà
消
mò
大
qún
漠
shān
群
chū
山
hé
出
,
rù
河
cháng
入
tiān
長
luò
天
rì
落
fú
日
浮
。
bái
白
tǎ
塔
wú
無
chóu
儔
fēi
飛
niǎo
鳥
jiǒng
迥
,
cāng
蒼
wú
梧
yǒu
有
lèi
淚
duàn
斷
bēi
碑
chóu
愁
jīng
。
xīn
驚
liáng
心
yuàn
梁
fēng
苑
liú
風
jǐn
流
yù
盡
,
bǎ
欲
xīng
把
wáng
興
shù
亡
dào
數
tóu
到
頭
。