和景盧喜晴

宋代 洪适
共喜胡塵不亂華,戍邊聊出武剛車。天公欲遣風催雪,僧舍方疑煙濕茶。 巡圃觀橙無墜葉,隔溪移杏恐傷花。舉頭忽見雲間日,急草詩章慶半霞。
gòng chén luàn huá   shù biān liáo chū gāng chē tiān gōng qiǎn fēng cuī xuě sēng   shè fāng yān shī chá    
xún guān chéng zhuì   xìng kǒng shāng huā tóu jiàn yún jiàn   cǎo shī zhāng qìng bàn xiá