和景韓贈子敬示章韻

宋代 程公許
艷冶昭陽妃,嬌好浣妙女。 盛時一轉盼,零落委黃土。 彼姝秋胡婦,真節甘獨守。 煒煒編簡上,芳聲乃持久。 我欲呼緒風,酹以一觴酒。 君看澗底松,閱世幾寒暑。 丈夫要如此,千載可尚友。 鬼蜮玩阿瞞,何妨摻撾鼓。 平生書王車,一字不堪煮。 愾我左右手,雙顧石棱紫。 忍窮學師道,覓句迫徐俯。 橫陳味嚼蠟,下筆迅流水。 憶昨涪江濱,對吟夜床雨。 有為輕判袂,愁憑烏皮幾。 人生如飛蓬,飄落無定所。 那知錦官城,尊酒又同舉。 草玄幾垂絲,筆力造化補。 自我交斯人,短翅思決起。 不因得趣同,那覺同心苦。 至今浮山夢,歷歷西窗語。 齋廚厭苜蓿,塵甑窘禾穭。 忍飢搜枯腸,數息保氣母。 何當陪勝賞,一醉詩分取。 終恐吃期期,輸君白玉塵。
yàn zhāo yáng fēi   jiāo hǎo huàn miào  
shèng shí zhuǎn pàn   líng luò wěi huáng  
shū qiū   zhēn jié gān shǒu  
wěi wěi biān jiǎn shàng   fāng shēng nǎi chí jiǔ  
fēng   lèi shāng jiǔ  
jūn kàn jiàn sōng   yuè shì hán shǔ  
zhàng yào   qiān zǎi shàng yǒu  
guǐ wán ā mán   fáng càn zhuā  
píng shēng shū wáng chē   kān zhǔ  
kài zuǒ yòu shǒu   shuāng shí léng  
rěn qióng xué shī dào    
héng chén wèi jiáo   xià xùn liú shuǐ  
zuó jiāng bīn   duì yín chuáng  
yǒu wéi qīng pàn mèi   chóu píng  
rén shēng fēi péng   piāo luò dìng suǒ  
zhī jǐn guān chéng   zūn jiǔ yòu tóng  
cǎo xuán chuí   zào huà  
jiāo rén   duǎn chì jué  
yīn de tóng   jué tóng xīn  
zhì jīn shān mèng   西 chuāng  
zhāi chú yàn xu   chén zèng jiǒng  
rěn sōu cháng   shù bǎo  
dāng péi shèng shǎng   zuì shī fēn  
zhōng kǒng chī   shū jūn bái chén