和婕妤怨詩

南北朝 劉令嫻
日落應門閉,愁思百端生。況復昭陽近,風傳歌吹聲。 寵移終不恨,讒枉太無情。只言爭分理,非妒舞腰輕。
luò yìng mén   chóu bǎi duān shēng kuàng zhāo yáng jìn   fēng chuán chuī shēng
chǒng zhōng hèn   chán wǎng tài qíng zhǐ yán zhēng fēn   fēi yāo qīng