和解生中秋月

宋代 蘇舜欽
不為人間意,居然節物清。銀堂通夜白,金餅隔林明。 醉客尊前倒,棲烏露下驚。悲歡今古事,寂寂墮荒城。
wéi rén jiān   rán jié qīng yín táng tōng bái   jīn bǐng lín míng
zuì zūn qián dào   xià jīng bēi huān jīn shì   duò huāng chéng