和芥庵韻

宋代 陳耆卿
孟軻談一本,孔子號無我。 聖賢超警趣,不作流俗墮。 故能貫堪輿,中立而不頗。 黃冠宗無為,衲子只打坐。 言若高峭甚,又與聖賢左。 須於真實處,大海穩扶柁。 須於疑似間,曲戶牢著鎖。 世道震遂泥,人心履俱跛。 競作夔憐蟀,徒勞螟祝臝。 芥庵之心鏡,淵珠光徹顆。 常時足歡娛,此日類坎軻。 乃能貞其頤,不為名利雜。 敲棋聲落枰,哦詩氣摧垛。 此外澹一視,泰山如草蓏。 未妨師孔孟,匪涉佛老情。 汩余抱孤戇,匪惟縶庸瑣。 涉世雖雲闊,詣理猶未妥。 正性水下月,邪焰風中火。 因子當自強,朝聞夕死可。
mèng tán běn   kǒng hào  
shèng xián chāo jǐng   zuò liú duò  
néng guàn kān 輿   zhōng ér  
huáng guān zōng wéi   zi zhǐ zuò  
yán ruò gāo qiào shén   yòu shèng xián zuǒ  
zhēn shí chù   hǎi wěn duò  
jiān   láo zhe suǒ  
shì dào zhèn suì   rén xīn  
jìng zuò kuí lián shuài   láo míng zhù luǒ  
jiè ān zhī xīn jìng   yuān zhū guāng chè  
cháng shí huān   lèi kǎn  
nǎi néng zhēn   wéi míng  
qiāo shēng luò píng   ó shī cuī duǒ  
wài dàn shì   tài shān cǎo luǒ  
wèi fáng shī kǒng mèng   fěi shè lǎo qíng  
bào gàng   fěi wéi zhí yōng suǒ  
shè shì suī yún kuò   yóu wèi tuǒ  
zhèng xìng shuǐ xià yuè   xié yàn fēng zhōng huǒ  
yīn dāng qiáng   zhāo wén