和濟倅劉公傷秋

宋代 党懷英
川流為瀦鉅野闊,水色天容兩開豁。山隨水遠勢奔騖,駿馬西來銜轡脫。 山前雲木散不收,坐看木末來歸舟。秋容澄明納萬象,畫本寂默橫雙眸。 謫仙曾來釣煙磧,想見夕陽寒影只。騎鯨去作汗漫遊,只有荒台壓澄碧。 台邊昨夜西風來,倦遊羈宦心悠哉。豈無瓊艘百柂載春色,是中可以忘形骸。 官居得秋況不惡,高吟何遽悲搖落。君不見中郎詩翰憶湖山,秋色正滿連雲閣。
chuān liú wèi zhū kuò   shuǐ tiān róng liǎng kāi huō shān suí shuǐ yuǎn shì bēn jùn   駿 lái 西 xián pèi tuō    
shān qián yún sàn shōu   zuò kàn lái guī zhōu qiū róng chéng míng wàn xiàng huà   běn héng shuāng móu    
zhé xiān céng lái diào yān   xiǎng jiàn yáng hán yǐng zhǐ jīng zuò hàn màn yóu zhǐ   yǒu huāng tái chéng    
tái biān zuó 西 fēng lái   juàn yóu huàn xīn yōu zāi qióng sōu bǎi zài chūn shì   zhōng wàng xíng hái    
guān qiū kuàng è   gāo yín bēi yáo luò jūn jiàn zhōng láng shī hàn shān qiū   zhèng mǎn lián 滿 yún