和江西蕭少卿見寄二首

宋代 徐鉉
亡羊岐路愧司南,二紀窮通聚散三。老去何妨從笑傲, 病來看欲懶朝參。離腸似線常憂斷,世態如湯不可探。 珍重加餐省思慮,時時斟酒壓山嵐。 身遙上國三千里,名在朝中二十春。金印不須辭入幕, 麻衣曾此嘆迷津。卷舒由我真齊物,憂喜忘心即養神。 世路風波自翻覆,虛舟無計得沉淪。
wáng yáng kuì nán   èr qióng tōng sàn sān lǎo fáng cóng xiào ào  
bìng lái kàn lǎn zhāo cān cháng shì xiàn cháng yōu duàn   shì tài tāng tàn
zhēn zhòng jiā cān shěng   shí shí zhēn jiǔ shān lán
shēn yáo shàng guó sān qiān   míng zài cháo zhōng èr shí chūn jīn yìn  
céng tàn jīn juǎn shū yóu zhēn   yōu wàng xīn yǎng shén
shì fēng fān   zhōu chén lún