和姜邦傑春坊續麗人行

宋代 楊萬里
玉人自惜如花面,不許黃鸝鸚鵡見。 若令畫史識傾城,寫遍人間屏與扇。 春光嬾困扶不起,吹殘玉笙也慵理。 是誰瞥見一梳雲,微月影中掃穠李。 阿昉妵周不姓顧,筆端那得蓮生步。 無妨正面與渠看,看了丹青無盡處。 古來妍丑知幾何,嫫母背面謾人多。 君不見漢宮六六多少人,畫圖枉卻王昭君。 是時當面看寫真,卻遣琵琶彈塞塵。 不如九京喚起文輿可,麝煤醉與竹傅神。
rén huā miàn   huáng yīng jiàn  
ruò lìng huà shǐ shí qīng chéng   xiě biàn rén jiān píng shàn  
chūn guāng lǎn kùn   chuī cán shēng yōng  
shì shuí piē jiàn shū yún   wēi yuè yǐng zhōng sǎo nóng  
ā fǎng tǒu zhōu xìng   duān de lián shēng  
fáng zhèng miàn kàn   kàn le dān qīng jìn chù  
lái yán chǒu zhī   bèi miàn màn rén duō  
jūn jiàn hàn gōng liù liù duō shǎo rén   huà wǎng què wáng zhāo jūn  
shì shí dāng miàn kàn xiě zhēn   què qiǎn pa dàn sāi chén  
jiǔ jīng huàn wén 輿   shè méi zuì zhú shén