和蹇藏用暮秋郊居言懷二首

宋代 魏野
敢學宣尼嘆道窮,閒心何處不相容。 交朋盡笑龜蒙散,鄰里偏諳叔夜慵。 晚吹清泠彫萬木,殘霞紅澹映三峰。 為憐今歲於中稔,欲遣兒孫亦務農。
gǎn xué xuān tàn dào qióng   xián xīn chǔ xiāng róng  
jiāo péng jǐn xiào guī méng sàn   lín piān ān shū yōng  
wǎn chuī qīng líng diāo wàn   cán xiá hóng dàn yìng sān fēng  
wèi lián jīn suì zhōng rěn   qiǎn ér sūn nóng