和胡侍郎見簡

宋代 楊萬里
花邊雪裡捻霜髭,怪底詩來妙一時。 聊復小吟開後悟,便應大用到前疑。 先生此曲難先和,著句如棋且著持。 每望南雲尺有咫,其人甚遠只嗟咨。
huā biān xuě niǎn shuāng   guài shī lái miào shí  
liáo xiǎo yín kāi hòu   biàn 便 yīng yòng dào qián  
xiān sheng nán xiān   zhù qiě zhù chí  
měi wàng nán yún chǐ yǒu zhǐ   rén shén yuǎn zhǐ jiē