和胡德暉松軒詩

宋代 李光
炎天群木無蔥蒼,朝曦夕照繞屋樑。一榻南窗復東廂,老松效技扶披猖。 微風颼飀弄笙簧,坐變熱惱為清涼。簿書相仍愁肺腸,細聲入夢我豈遑。 但覺風日明晴窗,皎如夜月和秋霜。樛枝鱗皴龍蜃走,翠葉鬱律鸞鳳翔。 燧明徒誇能照夜,坐想煙霧風中香。何如軒成獨賦雲錦章,從茲遂愛夏日長,會看壑聳仍霄昂。
yán tiān qún cōng cāng   cháo zhào rào liáng nán chuāng dōng xiāng lǎo   sōng xiào chāng    
wēi fēng sōu liú nòng shēng huáng   zuò biàn nǎo wèi qīng liáng shū 簿 xiāng réng chóu fèi cháng   shēng mèng huáng    
dàn jué fēng míng qíng chuāng   jiǎo yuè qiū shuāng jiū zhī lín cūn lóng shèn zǒu cuì   luán fèng xiáng    
suì míng kuā néng zhào   zuò xiǎng yān fēng zhōng xiāng xuān chéng yún jǐn zhāng cóng   suì ài xià zhǎng huì   kàn sǒng réng xiāo áng