和黃遇卿二白韻

宋代 王邁
晚來雲色半濃淡,雲外青山知有無。 纏出六花夸舞女,又飛一白慰農夫。 久無人說平淮事,空有天生訪戴圖。 憂國寸心同皎潔,詩肩如鷺更清臞。
wǎn lái yún bàn nóng dàn   yún wài qīng shān zhī yǒu  
chán chū liù huā kuā   yòu fēi bái wèi nóng  
jiǔ rén shuō píng huái shì   kōng yǒu tiān shēng fǎng dài  
yōu guó cùn xīn tóng jiǎo jié   shī jiān gèng qīng