和黃預感秋

宋代 陳師道
宿雲護朝霜,秋陽佐殘暑。 蠅痴驅復來,汗下拭莫御。 庭梧自黃隕,風過成夜語。 幸是可憐生,胡然遽如許。 黃生多新詩,如盆繭抽緒。 唱高難欸乃,雋永得{口父}咀。 意合無古今,投闇有迎拒。 名成弟子韓,價重先生楮。 向來得斯人,孰謂余齟齬。 晚炊鄰僧米,晝拾狙公芧。 甘酸皆適口,霜黃未登俎。 門有曲逆車,謗甚北山女。 寧為溝中斷,不作太倉鼠。 老退無好懷,續明然兩炬。 搔首不成眠,寒蛩促機杼。
宿 yún cháo shuāng   qiū yáng zuǒ cán shǔ  
yíng chī lái   hàn xià shì  
tíng huáng yǔn   fēng guò chéng  
xìng shì lián shēng   rán  
huáng shēng duō xīn shī   pén jiǎn chōu  
chàng gāo nán ǎi nǎi   juàn yǒng   { kǒu   }  
jīn   tóu àn yǒu yíng  
míng chéng hán   jià zhòng xiān sheng chǔ  
xiàng lái de rén   shú wèi  
wǎn chuī lín sēng   zhòu shí gōng  
gān suān jiē shì kǒu   shuāng huáng wèi dēng  
mén yǒu chē   bàng shén běi shān  
níng wèi gōu zhōng duàn   zuò tài cāng shǔ  
lǎo tuì 退 hǎo huái   míng rán liǎng  
sāo shǒu chéng mián   hán qióng zhù