和黃山秋吟

宋代 衛宗武
錚然梧葉響敲風,涼月疏星秋正中。 萬頃水花渾老盡,一簪醉日倚殘紅。
zhēng rán xiǎng qiāo fēng   liáng yuè shū xīng qiū zhèng zhōng  
wàn qǐng shuǐ huā hún lǎo jìn   zān zuì cán hóng