和黃晉卿北山紀游韻

元代 吳師道
三洞金華北,蒼蒼夾徑松。瀉空噴百澗,拔地立千峰。 林石敧還整,岩梯絕復通。向田瑤草碧,隱樹晚花紅。 嵌竇推舟入,椒庭載酒從。洗觥忙羽士,捧研喜山童。 陟嶺驚逾峻,沿流竟莫窮。千年杏仙鹿,兩寺互僧鍾。 擘裂森開峽,傳聞舊化龍。轉霆奔雪浪,禜旱卻玲瓏。 水際朱藤蔭,岩阿青桂叢。亭荒餘磊磊,雲出正濛濛。 蘭若知何許,芙蓉復在東。五盤隨屈曲,一路聽琤琮。 山斷俄為野,湍平不見空。暮房深榻靜,朝磬小樓重。 傳玩遺髹缽,興嗟對殯宮。拂衣登嶺去,穿棘少人逢。 飛殿仍遙峙,重關故不封。歸尋草堂卷,坐戀水軒風。 兩紀三人合,相看一笑中。孤蹤忻影逐,薄技愧才雄。 別袂分殘雨,衡門翳野蓬。後游寧未卜,思劇謾憧憧。
sān dòng jīn huá běi   cāng cāng jiā jìng sōng xiè kōng pēn bǎi jiàn   qiān fēng
lín shí hái zhěng   yán jué tōng xiàng tián yáo cǎo   yǐn shù wǎn huā hóng
qiàn dòu tuī zhōu   jiāo tíng zài jiǔ cóng gōng máng shì   pěng yán shān tóng
zhì lǐng jīng jùn   yán 沿 liú jìng qióng qiān nián xìng xiān 鹿   liǎng sēng zhōng
bāi liè sēn kāi xiá   chuán wén jiù huà lóng zhuǎn tíng bēn xuě làng   yǒng hàn què líng lóng
shuǐ zhū téng yīn   yán ē qīng guì cóng tíng huāng lěi lěi   yún chū zhèng méng méng
lán zhī   róng zài dōng pán suí   tīng chēng cóng
shān duàn é wèi   tuān píng jiàn kōng fáng shēn jìng   cháo qìng xiǎo lóu zhòng
chuán wán xiū   xīng jiē duì bìn gōng dēng lǐng   chuān 穿 shǎo rén féng
fēi diàn 殿 réng yáo zhì   zhòng guān fēng guī xún cǎo táng juǎn   zuò liàn shuǐ xuān fēng
liǎng sān rén   xiāng kàn xiào zhōng zōng xīn yǐng zhú   kuì cái xióng
bié mèi fēn cán   héng mén péng hòu yóu níng wèi   mán chōng chōng