和黃充實春盡游南山

宋代 陳師道
逐勝闕勇功,餞春無少色。 出門欲何向,坂丸隨所擊。 百年余幾何,十步復一息。 同來二三子,楚楚頗修飾。 行前強老夫,徑捷疲峻陟。 山門開煙霏,禪房閉岑寂。 口燥沾茗椀,久厄此為德。 逐日下西山,草路荒不識。 回溪轉鉤曲,門徑入繩直。 故人喜領客,內愧積腹臆。 所來為親舊,掃除稱寥閴。 疾風無末勢,過雨有餘瀝。 高花初欲然,平荷已如拭。 因君感衰盛,丑好移頃刻。 交新厭區區,話舊聽歷歷。 談間十一二,四座已傾側。 茅屋漏風霜,山田帶沙礫。 尚能哀此老,舉手觸四塞。 君如澗底松,超拔出天壁。 學詩有新功,黃魏共推激。
zhú shèng quē yǒng gōng   jiàn chūn shǎo  
chū mén xiàng   bǎn wán suí suǒ  
bǎi nián   shí  
tóng lái èr sān   chǔ chǔ xiū shì  
xíng qián qiáng lǎo   jìng jié jùn zhì  
shān mén kāi yān fēi   chán fáng cén  
kǒu zào zhān míng wǎn   jiǔ è wèi  
zhú xià 西 shān   cǎo huāng shí  
huí zhuǎn gōu   mén jìng shéng zhí  
rén lǐng   nèi kuì  
suǒ lái wèi qīn jiù   sǎo chú chēng liáo  
fēng shì   guò yǒu  
gāo huā chū rán   píng shì  
yīn jūn gǎn shuāi shèng   chǒu hǎo qǐng  
jiāo xīn yàn   huà jiù tīng  
tán jiān shí èr   zuò qīng  
máo lòu fēng shuāng   shān tián dài shā  
shàng néng āi lǎo   shǒu chù sài  
jūn jiàn sōng   chāo chū tiān  
xué shī yǒu xīn gōng   huáng wèi gòng tuī