和賀子忱喜雪

宋代 曹勛
蘊玉梅初艷,埋青麥自豐。 漸冰留水研,時喜拂窗風。 能賦懷王粲,開樽憶孔融。 警寒方認鶴,掃逕屢嗔童。 色動書帷白,寒侵蠟炬紅。 剡溪逸想,透句墮春工。 豈意疎慵外,猶存引領中。 須君乘暖景,一笑得相同。
yùn méi chū yàn   mái qīng mài fēng
jiàn bīng liú shuǐ yán   shí chuāng fēng
néng huái wáng càn   kāi zūn kǒng róng
jǐng hán fāng rèn   sǎo jìng chēn tóng
dòng shū wéi bái   hán qīn hóng
shàn xiǎng   tòu duò chūn gōng
shū yōng wài   yóu cún yǐn lǐng zhōng
jūn chéng nuǎn jǐng   xiào xiāng tóng