和賀蘭判官望北海作

唐代 高適
聖代務平典,輶軒推上才。迢遙溟海際,曠望滄波開。 四牡未遑息,三山安在哉。巨鰲不可釣,高浪何崔嵬。 湛湛朝百穀,茫茫連九垓。挹流納廣大,觀異增遲回。 日出見魚目,月圓知蚌胎。跡非想像到,心以精靈猜。 遠色帶孤嶼,虛聲涵殷雷。風行越裳貢,水遏天吳災。 攬轡隼將擊,忘機鷗復來。緣情韻騷雅,獨立遺塵埃。 吏道竟殊用,翰林仍忝陪。長鳴謝知己,所愧非龍媒。
shèng dài píng diǎn   yóu xuān tuī shàng cái tiáo yáo míng hǎi   kuàng wàng cāng kāi
wèi huáng   sān shān ān zài zāi áo diào   gāo làng cuī wéi
zhàn zhàn cháo bǎi   máng máng lián jiǔ gāi liú guǎng   guān zēng chí huí
chū jiàn   yuè yuán zhī bàng tāi fēi xiǎng xiàng dào   xīn jīng líng cāi
yuǎn dài   shēng hán yīn léi fēng xíng yuè cháng gòng   shuǐ è tiān zāi
lǎn pèi sǔn jiāng   wàng ōu lái yuán qíng yùn sāo   chén āi
dào jìng shū yòng   hàn lín réng tiǎn péi cháng míng xiè zhī   suǒ kuì fēi lóng méi