和賀參政與應宣教詩應居與墳廬相近

宋代 曹勛
庵外山高水不窮,庵中道德與時隆。 豈圖寶所千峰靜,得奉清言一笑同。 幽築禪扉俱不遠,水光蘿月冷相通。 它年更約稽山老,共棹西溪十里風。
ān wài shān gāo shuǐ qióng   ān zhōng dào shí lóng
bǎo suǒ qiān fēng jìng   fèng qīng yán xiào tóng
yōu zhù chán fēi yuǎn   shuǐ guāng luó yuè lěng xiāng tōng
nián gèng yuē shān lǎo   gòng zhào 西 shí fēng