和韓子云見寄四首

宋代 吳芾
鬱郁愁懷不自傾,時時倒指勘歸程。 情知歲月來無幾,心著湖山去未成。 惡語豈能賡絕唱,故人聊欲話平生。 頗思共索梅花笑,點檢枝頭半吐英。
chóu huái qīng   shí shí dǎo zhǐ kān guī chéng
qíng zhī suì yuè lái   xīn zhe shān wèi chéng
è néng gēng jué chàng   rén liáo huà píng shēng
gòng suǒ méi huā xiào   diǎn jiǎn zhī tóu bàn yīng