和韓子云見寄四首

宋代 吳芾
當時邂逅已心傾,別後逢人問去程。 顧我拙疏非世用,喜君明悟自天成。 十年不見懷芝宇,一笑相逢付曲生。 暫爾就閒宜自愛,上方著意擢豪英。
dāng shí xiè hòu xīn qīng   bié hòu féng rén wèn chéng
zhuō shū fēi shì yòng   jūn míng tiān chéng
shí nián jiàn huái zhī   xiào xiāng féng shēng
zàn ěr jiù xián ài   shàng fāng zhuó zhuó háo yīng