和韓丈雪晴

宋代 章甫
天公逞巧逐時新,戲把乾坤作爛銀。 淨壓邊塵無戰馬,寒持使節有詩人。 夜長霜月爭催曉,年近江山逼放春。 歸壽高堂先一醉,稱觴漢殿及嘉辰。
tiān gōng chěng qiǎo zhú shí xīn   qián kūn zuò làn yín  
jìng biān chén zhàn   hán chí shǐ 使 jié yǒu shī rén  
zhǎng shuāng yuè zhēng cuī xiǎo   nián jìn jiāng shān fàng chūn  
guī shòu gāo táng xiān zuì   chēng shāng hàn diàn 殿 jiā chén