和韓司諫叔夏樂谷五吟·瓦爐

宋代 胡寅
靈台淨含光,虛室自生白。 縹緲沉水香,瓦篆青冪冪。 何用金狻猊,浮動羅綺席。 緇黃手秉持,兒女衣篝僻。 一從胡塵漲,岱華腥膻隔。 君臣若際會,至治發明德。 普熏遍十方,氤氳本埏埴。 何人學孔禱,鼻觀久已塞。
líng tái jìng hán guāng   shì shēng bái
piāo miǎo chén shuǐ xiāng   zhuàn qīng
yòng jīn suān   dòng luó
huáng shǒu bǐng chí   ér gōu
cóng chén zhǎng   dài huá xīng shān
jūn chén ruò huì   zhì zhì míng
xūn biàn shí fāng   yīn yūn běn shān zhí
rén xué kǒng dǎo   guān jiǔ sāi