和韓侍中春陰馬上

宋代 范純仁
三月芳菲欲暮天,可堪零雨晝連綿。潤催隴麥將籠節,寒阻春蠶趁早眠。 疏柳拂牆難結絮,嫩苔鋪砌已成錢。牡丹只待晴陽照,看吐新花一尺圓。
sān yuè fāng fēi tiān   kān líng zhòu lián mián 綿 rùn cuī lǒng mài jiāng lóng jié hán   chūn cán chèn zǎo mián    
shū liǔ qiáng nán jié   nèn tái chéng qián dan zhǐ dài qíng yáng zhào kàn   xīn huā chǐ yuán