和韓秋懷詩 其一

清代 恆仁
驅車車郊道,黍稷何薿薿。秋來風雨時,款達方靡已。 歲功雖未收,農歡已在耳。停驂暫借問,野老見客起。 夏旱縈聖心,殷憂禹湯似。郊野得沛澤,至誠良可恃。 行觀晚稼登,玉粒走萬軌。飢歲逢有秋,豈獨農人喜。
chē chē jiāo dào   shǔ qiū lái fēng shí   kuǎn fāng
suì gōng suī wèi shōu   nóng huān zài ěr tíng cān zàn jiè wèn   lǎo jiàn
xià hàn yíng shèng xīn   yīn yōu tāng shì jiāo pèi   zhì chéng liáng shì
xíng guān wǎn jià dēng   zǒu wàn guǐ suì féng yǒu qiū   nóng rén