和韓秋懷詩 其五

清代 恆仁
白雲映空流,獨鶴帶露警。候變知節逝,漏長識夜永。 乘興自斟酌,酒酣氣益猛。防身有長劍,利物乏修綆。 清秋信可樂,豐歲竊獨幸。飽食終吾年,世事盡可屏。 眾星羅天垣,明月皎夜景。月出星斂芒,月入星吐囧。 浮雲從何來,憑虛忽作梗。上下恣蔽虧,東西互馳騁。 我欲力排之,天高末由請。有客過我廬,論詩至日暗。 趣同調自合,辨析兩無憾。漢魏難仰企,梁陳敢俯瞰。 盧駱矜富麗,王韋造平淡。李杜集大成,齊名匪忝濫。 錢劉格稍降,流覽亦許暫。韓公力最雄,奔舟不可纜。 寒瘦詎為辜,輕俗宜免勘。子瞻如可作,罰之飲一甔。
bái yún yìng kōng liú   dài jǐng hòu biàn zhī jié shì lòu   zhǎng shí yǒng    
chéng xìng zhēn zhuó   jiǔ hān měng fáng shēn yǒu cháng jiàn   xiū gěng    
qīng qiū xìn   fēng suì qiè xìng bǎo shí zhōng nián shì   shì jǐn píng    
zhòng xīng luó tiān yuán   míng yuè jiǎo jǐng yuè chū xīng liǎn máng yuè   xīng jiǒng    
yún cóng lái   píng zuò gěng shàng xià kuī dōng   西 chí chěng    
pái zhī   tiān gāo yóu qǐng yǒu guò lùn   shī zhì àn    
tóng diào 調   biàn liǎng hàn hàn wèi nán yǎng liáng   chén gǎn kàn    
luò jīn   wáng wéi zào píng dàn chéng   míng fěi tiǎn làn    
qián liú shāo jiàng   liú lǎn zàn hán gōng zuì xióng bēn   zhōu lǎn    
hán shòu wèi   qīng miǎn kān zi zhān zuò   zhī yǐn dān