和韓秋懷詩 其四

清代 恆仁
我心一何潔,清冷如冬凌。我足亦何蹇,痴鈍如寒蠅。 潔既污莫合,蹇亦捷所憎。田園聊自息,攀林坐石棱。 鳥倦常依樹,魚潛不窺罾。杜門不復出,清時養無能。
xīn jié   qīng lěng dōng líng jiǎn   chī dùn hán yíng
jié   jiǎn jié suǒ zēng tián yuán liáo   pān lín zuò shí léng
niǎo juàn cháng shù   qián kuī zēng mén chū   qīng shí yǎng néng