和韓秋懷詩 其六

清代 恆仁
有子日卓立,七歲賦《高軒》。坐使父執敬,不隨群兒奔。 大母夙鍾愛,朝夕侍笑言。稱觴拜我後,戲彩舞我前。 束髮就家塾,發憤嘗忘餐。讀書滿數篋,有作成一編。 前年忽夭折,思之痛萬千。秋風感我心,竟夕聲悲酸。 汝弟始扶床,是時方熟眠。縱復能成立,遲汝十一年。
yǒu zi zhuó   suì gāo xuān zuò shǐ zhí jìng 使 suí qún   ér bēn        
zhōng ài   zhāo shì xiào yán chēng shāng bài hòu   cǎi qián    
shù jiù jiā shú   fèn cháng wàng cān shū mǎn shù 滿 qiè yǒu   zuò chéng biān    
qián nián yāo zhé   zhī tòng wàn qiān qiū fēng gǎn xīn jìng   shēng bēi suān    
shǐ chuáng   shì shí fāng shú mián zòng néng chéng chí   shí nián