和韓秋懷詩 其二

清代 恆仁
庭草秋始芽,未霜旋復悴。幸逃耘鋤厄,托根雨露地。 沾潤既已渥,怒生頗自恣。易發還先萎,常理豈有異。 人生無百年,不朽以為貴。
tíng cǎo qiū shǐ   wèi shuāng xuán cuì xìng táo yún chú è   tuō gēn
zhān rùn   shēng huán xiān wēi   cháng yǒu
rén shēng bǎi nián   xiǔ wéi guì