和漢老弟喜雪

宋代 虞儔
為瑞雖多卻不宜,誰憐孤坐撥灰時。 興添竹葉蛆浮甕,瘦損梅花雀抱枝。 閉戶從教行跡斷,裹裘猶怯暮寒欺。 天工似欲還三白,冷淡家風合有詩。
wèi ruì suī duō què   shuí lián zuò huī shí  
xīng tiān zhú wèng   shòu sǔn méi huā què bào zhī  
cóng jiào xíng duàn   guǒ qiú yóu qiè hán  
tiān gōng shì hái sān bái   lěng dàn jiā fēng yǒu shī