和韓苦寒

宋代 王十朋
羲和錯冬令,寒燠常相兼。在人為不常,時焉作貪廉。 玄冥當用事,如忌還如謙。宜寒噤不噓,群萌誤抽尖。 既燠俄吹冷,夜寐黑不甜。水行失其理,厥疾不可砭。 前日當孟冬,雷聲震銅蟾。三日輒大雪,飛花眩觀覘。 逮此始踰月,屢變寒與炎。晨起坐東窗,陽光快恩沾。 霜畦秀蔬苗,欣焉自腰鐮。頃刻變凜冽,枯藤怯提拈。 齒牙戰霜風,縮舌疑銜鉗。架抽紛掀翻,誰能正牙籤。 酒杯覺無力,瓶罄勞頻添。貂裘尚不暖,況無或衣縑。 兀坐擁黃紬,脰作寒龜潛。氣血粟肌體,涕涶冰須髯。 紅爐熾薪炭,旋覺寒星殲。靜思天壤間,萬類何繁纖。 路傍泣凍餒,海角愁廢淹。羽毛有不庇,腥血有不燖。 豈堪當此時,可以吾身占。殷勤語妻子,汝勿多怨嫌。 破被尚禁絮,漏茅可添苫。人生苟知足,處此意亦恬。 但願王化行,東西俱被漸。堯天日舒長,有目皆可瞻。 寒生在陋巷,甘心事齏鹽。何須傍人門,炙手隨奸憸。 耽耽王侯宅,笙歌下珠簾。寒暑止溫涼,焉知有窮檐。 否泰迭往來,禍福相依黏。勿用倚彼玉,自分安吾蒹。 飽腹日三飯,蔽形衣一襜。祁寒勿怨咨,庶用懲無厭。
cuò dōng lìng   hán cháng xiāng jiān zài rén wéi cháng   shí yān zuò tān lián
xuán míng dāng yòng shì   hái qiān hán jìn   qún méng chōu jiān
é chuī lěng   mèi hēi tián shuǐ xíng shī   jué biān
qián dāng mèng dōng   léi shēng zhèn tóng chán sān zhé xuě   fēi huā xuàn guān chān
dǎi shǐ yuè   biàn hán yán chén zuò dōng chuāng   yáng guāng kuài ēn zhān
shuāng xiù shū miáo   xīn yān yāo lián qǐng biàn lǐn liè   téng qiè niān
chǐ zhàn shuāng fēng   suō shé xián qián jià chōu fēn xiān fān   shuí néng zhèng qiān
jiǔ bēi jué   píng qìng láo pín tiān diāo qiú shàng nuǎn   kuàng huò jiān
zuò yōng huáng chóu   dòu zuò hán guī qián xuè   tuō bīng rán
hóng chì xīn tàn   xuán jué hán xīng jiān jìng tiān rǎng jiān   wàn lèi fán xiān
bàng dòng něi   hǎi jiǎo chóu fèi yān máo yǒu   xīng xuè yǒu xún
kān dāng shí   shēn zhàn yīn qín   duō yuàn xián
bèi shàng jìn   lòu máo tiān shān rén shēng gǒu zhī   chù tián
dàn yuàn wáng huà xíng   dōng 西 bèi jiàn yáo tiān shū cháng   yǒu jiē zhān
hán shēng zài lòu xiàng   gān xīn shì yán bàng rén mén   zhì shǒu suí jiān xiān
dān dān wáng hóu zhái   shēng xià zhū lián hán shǔ zhǐ wēn liáng   yān zhī yǒu qióng yán
tài dié wǎng lái   huò xiàng nián yòng   fēn ān jiān
bǎo sān fàn   xíng chān hán yuàn   shù yòng chéng yàn