和漢臣秋月海棠

宋代 耶律鑄
魂黯馬嵬西去路,當時生被春風誤。嫣然猶自帶餘醒,貪睡那能慰遲莫。 難寫花仙舊所思,褪青愁雪淡胭脂。黃昏庭院瀟瀟雨,更是梧桐葉落時。
hún àn wéi 西   dāng shí shēng bèi chūn fēng yān rán yóu dài xǐng   tān shuì néng wèi chí
nán xiě huā xiān jiù suǒ   tuì qīng chóu xuě dàn yān zhī huáng hūn tíng yuàn xiāo xiāo   gèng shì tóng luò shí