和谷字韻

明代 袁宏道
江波日夜鳴頹綠,眼底屏山青六六。茶花冷茜燒春雲,酒暈生腮紅照肉。 先生吟詩新履道,兒童覓硯舊紗縠。只覺營生讓怒鵬,未許卑飛奪倦鵠。 水響風枝伴楚吟,濃煙淡月隨燕玉。競奇角險建騷場,徹夜燈花守魚目。 規紅縷碧惟好手,入地搜天快神足。詩成佳惡自平章,除卻莨稊留嘉穀。
jiāng míng tuí   yǎn píng shān qīng liù liù chá huā lěng qiàn shāo chūn yún jiǔ   yùn shēng sāi hóng zhào ròu    
xiān sheng yín shī xīn dào   ér tóng yàn jiù shā zhǐ jué yíng shēng ràng péng wèi   bēi fēi duó juàn    
shuǐ xiǎng fēng zhī bàn chǔ yín   nóng yān dàn yuè suí yàn jìng jiǎo xiǎn jiàn sāo chǎng chè   dēng huā shǒu    
guī hóng wéi hǎo shǒu   sōu tiān kuài shén shī chéng jiā è píng zhāng chú   què làng liú jiā