和古寺偃松
古寺無人野蘚滋,空庭永日雪風吹。
橫柯圓若張青蓋,老幹孤如值紫芝。
萬乘未輕蟠木器,千年終與大椿期。
須知才短為天幸,江上婆娑得所宜。
gǔ
古
sì
寺
wú
無
rén
人
yě
野
xiǎn
蘚
zī
滋
,
kōng
空
tíng
庭
yǒng
永
rì
日
xuě
雪
fēng
風
chuī
吹
。
。
héng
橫
kē
柯
yuán
圓
ruò
若
zhāng
張
qīng
青
gài
蓋
,
lǎo
老
gàn
幹
gū
孤
rú
如
zhí
值
zǐ
紫
zhī
芝
。
。
wàn
萬
shèng
乘
wèi
未
qīng
輕
pán
蟠
mù
木
qì
器
,
qiān
千
nián
年
zhōng
終
yǔ
與
dà
大
chūn
椿
qī
期
。
。
xū
須
zhī
知
cái
才
duǎn
短
wèi
為
tiān
天
xìng
幸
,
jiāng
江
shàng
上
pó
婆
suō
娑
de
得
suǒ
所
yí
宜
。
。