和過田承君

宋代 陳師道
寺古專宜僻,居深自作幽。 興來寧憚遠,句苦不緣愁。 逸氣無前足,虛懷不繫舟。 逢人難晤語,冒雨亦相求。
zhuān   shēn zuò yōu  
xīng lái níng dàn yuǎn   yuán chóu  
qián   huái zhōu  
féng rén nán   mào xiāng qiú