和傅山父喜雨韻二首

宋代 李曾伯
驕陽赫赫正當空,化作甘霖覆手中。 洗滌四郊無點翳,作興群槁有新功。 惟方寸地能精格,信咫尺天隨感通。 毋以喜書安僅尺,更行好事答高穹。
jiāo yáng zhèng dāng kōng   huà zuò gān lín shǒu zhōng
jiāo diǎn   zuò xīng qún gǎo yǒu xīn gōng
wéi fāng cùn néng jīng   xìn zhǐ chǐ tiān suí gǎn tōng
shū ān jǐn chǐ   gēng xíng hǎo shì gāo qióng