和府公觀劉團練寶刀詩

宋代 劉敞
吾宗寶刀清如水,東夷昔時獻天子。孤光晝射滄海寒,殺聲夜吼蛟龍起。 上為鐐琫下珧珌,粲如珠璣耀朝日。制度還存三代風,精神未是塵中物。 秘藏武庫人莫窺,外家將軍獨得之。四方昇平竟未試,流落功名翻可悲。 時無薛燭誰賞異,廟堂宗工詩絕世。丈夫要取萬里侯,肯令神兵負詩意。
zōng bǎo dāo qīng shuǐ   dōng shí xiàn tiān guāng zhòu shè cāng hǎi hán   shā shēng hǒu jiāo lóng
shàng wèi liào běng xià yáo   càn zhū yào 耀 cháo zhì hái cún sān dài fēng   jīng shén wèi shì chén zhōng
cáng rén kuī   wài jiā jiàng jūn de zhī fāng shēng píng jìng wèi shì   liú luò gōng míng fān bēi
shí xuē zhú shuí shǎng   miào táng zōng gōng shī jué shì zhàng yào wàn hòu   kěn lìng shén bīng shī