和范遷善見寄三首 其二

宋代 吳芾
平生誇志氣,妄意語功名。自顧心無歉,誰知道不行。 霜蹄從暫蹶,嘉木會重榮。願守焚舟志,他年學孟明。
píng shēng kuā zhì   wàng gōng míng xīn qiàn   shéi zhī dào xíng
shuāng cóng zàn jué   jiā huì zhòng róng yuàn shǒu fén zhōu zhì   nián xué mèng míng