和二章已,而征者適至,戲用韻為再疊雲 其二

元代 范梈
頗怪君家使,徵求太迫人。從知心匠苦,況復物華新。 輟夢天開夜,思歸水墅春。縱無青玉案,寄贈莫辭頻。
guài jūn jiā shǐ 使   zhēng qiú tài rén cóng zhī xīn jiàng   kuàng huá xīn
chuò mèng tiān kāi   guī shuǐ shù chūn zòng qīng àn   zèng pín