和段少常柯古

唐代 溫庭筠
稱觴慚座客,懷刺即門人。素向寧知貴,清淡不厭貧。 野梅江上晚,堤柳雨中春。未報淮南詔,何勞問白蘋.
chēng shāng cán zuò   huái mén rén xiàng níng zhī guì   qīng dàn yàn pín
méi jiāng shàng wǎn   liǔ zhōng chūn wèi bào huái nán zhào   láo wèn bái píng   .