和東坡先生梅花三首

宋代 晁補之
梅花落盡上饒村,腸斷子規啼月魂。 慰人獨有白玉蕊,不到窗前只醉昏。 坐壚環瓮不舉首,浮花浪蕊空滿園。 海山有客心似水,揮麈自散炎洲溫。 松風亭下亦如夢,不見枝雪流初暾。 孫登一弦百韻足,有山便足同蘇門。 似聞對客但長嘯,獨謂此花終日言。 一篇尚可三致志,聽人酌去如衢樽。
méi huā lào jǐn shàng ráo cūn   cháng duàn guī yuè hún  
wèi rén yǒu bái ruǐ   dào chuāng qián zhǐ zuì hūn  
zuò huán wèng shǒu   huā làng ruǐ kōng mǎn 滿 yuán  
hǎi shān yǒu xīn shì shuǐ   huī zhǔ sàn yán zhōu wēn  
sōng fēng tíng xià mèng   jiàn zhī xuě liú chū tūn  
sūn dēng xián bǎi yùn   yǒu shān biàn 便 tóng mén  
shì wén duì dàn cháng xiào   wèi huā zhōng yán  
piān shàng sān zhì zhì   tīng rén zhuó zūn