和東坡居士煎茶韻

明代 王世貞
洪都鶴嶺太粗生,北苑鳳團先一鳴。虎丘晚出穀雨候,百斗百品皆為輕。 慧水不肯甘第二,擬借春芽冠春意。陸郎為我手自煎,松飆寫出真珠泉。 君不見蒙頂空勞薦巴蜀,定紅輸卻宣瓷玉。氈根麥粉填調飢,碧紗捧出雙蛾眉。 搊箏炙管且未要,隱囊筠榻須相隨。最宜纖指就一吸,半醉倦讀離騷時。
hóng dōu lǐng tài shēng   běi yuàn fèng tuán xiān míng qiū wǎn chū hòu bǎi   dòu bǎi pǐn jiē wèi qīng    
huì shuǐ kěn gān èr   jiè chūn guān chūn láng wèi shǒu jiān sōng   biāo xiě chū zhēn zhū quán    
jūn jiàn méng dǐng kōng láo jiàn shǔ   dìng hóng shū què xuān zhān gēn mài fěn tián zhōu 調   shā pěng chū shuāng é méi    
chōu zhēng zhì guǎn qiě wèi yào   yǐn náng yún xiāng suí zuì xiān zhǐ jiù bàn   zuì juàn sāo shí