和弟自京師來

宋代 劉敞
四海無風濤,五年再相逢。會合如此難,況我罹百凶。 悲端素填膺,觸事淚滿胸。欲言不能語,豈知涕所從。 良久得仰視,恍忽如夢中。非復平昔游,豈復平昔容。 危生若霜葉,懍懍待烈風。不有親戚歡,其如憂患攻。 破啼強為笑,意氣徒衰翁。慰爾友於情,急難義所隆。
hǎi fēng tāo   nián zài xiāng féng huì nán   kuàng bǎi xiōng
bēi duān tián yīng   chù shì lèi mǎn 滿 xiōng yán néng   zhī suǒ cóng
liáng jiǔ yǎng shì   huǎng mèng zhōng fēi píng yóu   píng róng
wēi shēng ruò shuāng   lǐn lǐn dài liè fēng yǒu qīn huān   yōu huàn gōng
qiáng wèi xiào   shuāi wēng wèi ěr yǒu qíng   nàn suǒ lóng