和德施賞金沙

宋代 胡寅
籠紗未暗塵,錦幄又經春。 有艷曉酣酒,無言時惱人。 後先爭絢倩,開落自仍頻。 相對長松樹,香心結蕊新。
lóng shā wèi àn chén   jǐn yòu jīng chūn
yǒu yàn xiǎo hān jiǔ   yán shí nǎo rén
hòu xiān zhēng xuàn qiàn   kāi luò réng pín
xiāng duì cháng sōng shù   xiāng xīn jié ruǐ xīn