和答詩十首。答桐花

唐代 白居易
山木多蓊鬱,茲桐獨亭亭。葉重碧雲片,花簇紫霞英。 是時三月天,春暖山雨晴。夜色向月淺,暗香隨風輕。 行者多商賈,居者悉黎氓。無人解賞愛,有客獨屏營。 手攀花枝立,足蹋花影行。生憐不得所,死欲揚其聲。 截為天子琴,刻作古人形。雲待我成器,薦之於穆清。 誠是君子心,恐非草木情。胡為愛其華,而反傷其生。 老龜被刳腸,不如無神靈。雄雞自斷尾,不願為犧牲。 況此好顏色,花紫葉青青。宜遂天地性,忍加刀斧刑。 我思五丁力,拔入九重城。當君正殿栽,花葉生光晶。 上對月中桂,下覆階前蓂.泛拂香爐煙,隱映斧藻屏。 為君布綠陰,當暑蔭軒楹。沉沉綠滿地,桃李不敢爭。 為君發清韻,風來如叩瓊。泠泠聲滿耳,鄭衛不足聽。 受君封植力,不獨吐芬馨。助君行春令,開花應晴明。 受君雨露恩,不獨含芳榮。戒君無戲言,翦葉封弟兄。 受君歲月功,不獨資生成。為君長高枝,鳳凰上頭鳴。 一鳴君萬歲,壽如山不傾。再鳴萬人泰,泰階為之平。 如何有此用,幽滯在岩坰.歲月不爾駐,孤芳坐凋零。 請向桐枝上,為余題姓名。待余有勢力,移爾獻丹庭。
shān duō wěng   tóng tíng tíng zhòng yún piàn   huā xiá yīng
shì shí sān yuè tiān   chūn nuǎn shān qíng xiàng yuè qiǎn   àn xiāng suí fēng qīng
xíng zhě duō shāng   zhě máng rén jiě shǎng ài   yǒu bīng yíng
shǒu pān huā zhī   huā yǐng xíng shēng lián de suǒ   yáng shēng
jié wèi tiān qín   zuò rén xíng yún dài chéng   jiàn zhī qīng
chéng shì jūn zi xīn   kǒng fēi cǎo qíng wéi ài huá   ér fǎn shāng shēng
lǎo guī bèi cháng   shén líng xióng duàn wěi   yuàn wèi shēng
kuàng hǎo yán   huā qīng qīng suì tiān xìng   rěn jiā dāo xíng
dīng   jiǔ zhòng chéng dāng jūn zhèng diàn 殿 zāi   huā shēng guāng jīng
shàng duì yuè zhōng guì   xià jiē qián míng   . fàn xiāng yān   yǐn yìng zǎo píng
wèi jūn yīn   dāng shǔ yīn xuān yíng chén chén mǎn 滿   táo gǎn zhēng
wèi jūn qīng yùn   fēng lái kòu qióng líng líng shēng mǎn 滿 ěr   zhèng wèi tīng
shòu jūn fēng zhí   fēn xīn zhù jūn xíng chūn lìng   kāi huā yīng qíng míng
shòu jūn ēn   hán fāng róng jiè jūn yán   jiǎn fēng xiōng
shòu jūn suì yuè gōng   shēng chéng wèi jūn zhǎng gāo zhī   fèng huáng shàng tou míng
míng jūn wàn suì   shòu shān qīng zài míng wàn rén tài   tài jiē wèi zhī píng
yǒu yòng   yōu zhì zài yán jiōng   . suì yuè ěr zhù   fāng zuò diāo líng
qǐng xiàng tóng zhī shàng   wèi xìng míng dài yǒu shì li   ěr xiàn dān tíng