和道彥至

宋代 党懷英
山光凝黛水浮空,地僻偏宜叔夜慵。尚喜年登更冬暖,敢論人厄與天窮。 君方有志三重浪,我巳無心萬里風。擬葺小園師老圃,綠畦春溜引連筒。
shān guāng níng dài shuǐ kōng   piān shū yōng shàng nián dēng gèng dōng nuǎn gǎn   lùn rén è tiān qióng    
jūn fāng yǒu zhì sān chóng làng   xīn wàn fēng xiǎo yuán shī lǎo   chūn liū yǐn lián tǒng