和道士陳天隱

宋代 謝枋得
豈不逍遙自采真,世間何地可容身。 碧潭秋月元無物,麗日祥風只愛春。 天上盡多知己友,塵中安得見心人。 赤虬一躍蓬萊近,又恐丹丘有宿因。
xiāo yáo cǎi zhēn   shì jiān róng shēn  
tán qiū yuè yuán   xiáng fēng zhǐ ài chūn  
tiān shàng jǐn duō zhī yǒu   chén zhōng ān jiàn xīn rén  
chì qiú yuè péng lái jìn   yòu kǒng dān qiū yǒu 宿 yīn